Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương

Những bài văn hay lớp 9

Đề bài: Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương

Bài làm:

Loading...

Là tác giả của tác phẩm truyền kỳ nổi tiếng bậc nhất Việt Nam – “Truyền kỳ mạn lục”, ngoài đời sống hiện thực cũng như trong những tác phẩm của mình Nguyễn Dữ luôn thể hiện “một quan điểm chính trị, một thái độ nhân sinh, một ý tưởng đạo đức đó là mong muốn về một xã hội yên bình, công bằng, nhân ái giữa con nguời với con người”. Điều này cũng được ông thể hiện qua “Chuyện người con gái Nam Xương” với nổi bật là hình ảnh nhân vật Vũ Nương có “công dung, ngôn hạnh”.

“Chuyện người con gái Nam Xương” là hiện thân cho số phận của người phụ nữ sống trong sự kìm kẹp, o ép của xã hội cũ buộc phải chấp nhận, bị dồn vào đường cùng dùng cái chết của chính mình để minh oan. Qua việc xây dựng thành công nhân vật Vũ Nương với tính cách hiền lành, nết na, thủy chung ở nuôi dạy con thơ chờ ngày chồng chinh chiến trở về. Nhưng lại bị rơi vào hiểu nhầm qua hình ảnh của “cái bóng” mà đứa con trai mình kể với người chồng. Tác phẩm là một trong số những tác phẩm của tác giả nói về tinh thần, chủ nghiã nhân đạo.

Vũ Nương là nhân vật hiện thân cho hình ảnh của một người phụ nữ có “tư dung tốt đẹp” trong xã hội cũ. Tên của nhân vật được tác giả miêu tả là một người dịu dàng, đầm ấm, nết na, đôn hậu, giàu yêu thương – “Vũ Nương”. Ở đây “Vũ” có nghĩa là họ của nhân vật, “Nương” là ám chỉ người con gái nói chung trong xã hội cũ là những cô nương nết na, chịu thương, chịu khó sống trong những gia đình có lề lếp, gia quy rõ ràng,…Tác giả giới thiệu “Vũ Nương” tên thật là Vũ Thị Thiết, cô quê ở Nam Xương, lấy chồng là Trương Sinh và có cuộc sống vui vẻ, hòa thận không mấy dài lâu, lúc cô chuẩn bị sinh con cũng là lúc chồng áo gấm lên đường ra trận tòng quân đánh giặc.

Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương

Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương

Vũ Nương là người có “tư dung tốt đẹp”, một người vợ ngoan hiền, biết điều, hết mực nết na. Qua cách miêu tả của tác giả “chẳng lúc nào vợ chồng phải đến mức thất hòa” . Đối lập là hình ảnh của nhân vật người chồng – Trương Sinh tuy anh là con trai của một gia đình hào phú nhưng lại “ít học, kém hiểu biết thấu đáo”  hơn nữa anh lại có “tính hay ghen, đa nghi”. Người phụ nữ sống trong xã hội cũ dưới chế độ nam quyền lạc hậu, nhiều hủ tục đè nặng trên vai khiến người phụ nữ phải nhún nhường, chịu đựng hết thì gia đình mới phần nào “êm ấm, hạnh phúc”. “Vũ Nương” trong câu truyện cũng cũng được tác giả miêu tả như vậy cô luôn “giữ lẽ”, chịu đựng để gia đình được “êm ấm, thuận hòa”. Tác giả miêu tả Vũ Nương là một người phụ nữ “đức hạnh”, một người con dâu có “hiếu với mẹ chồng”, giàu tình cảm. Ngày Trương Sinh ra trận đánh giặc  Vũ Nương thể hiện là một người vợ ngoan hiền, tha thiết với chồng qua lời “ chẳng mong chàng ái gấm trở về quê cũ, chỉ mong được hại chữ bình yên thế là đủ rồi. Chi tiết làm nên đức tính tốt đẹp của người phụ nữ khi về nhà chồng của Vũ Nương  là: “ công, dung, ngôn, hạnh” được tác giả thể hiện qau câu văn xúc tích lắng đọng: “thư tính, nghìn hàng, áo rét gửi người ải xa”.

Vũ Nương không chỉ son sắc, thủy chung chờ ngày chồng trở về mà còn là một người con “hết mực hiếu thảo với mẹ chồng”. Khi chồng vắng nhà cô đảm đang việc nhà cửa, yêu thương nuôi dạy con thơ chu đáo, đặc biệt tác giả miêu tả cô chăm sóc mẹ chồng khi già yếu, ốm đau rất tận tình, chu đáo. Về sau bệnh tình không qua khỏi do tuổi đã cao, sức đã yếu mẹ chồng đã qua đời Vũ Nương cũng lo ma chay, chôn cất mẹ một cách chu đáo không để người ngoài có đôi lời sị nghị.Trong quãng thời gian dài ấy cô không quên tình nghĩa vợ chồng vẫn luôn giữ đạo làm vợ một lòng thủy chung, giữ mình chờ chồng trở về. Dưới xã hội phong kiến xưa thường vấn đề mẹ chồng nàng dâu rất được quan tâm vì thời xưa mẹ chồng thường khó lòng chấp nhận con dâu nhưng đối với Vũ Nương cô đức hạnh vẹn toàn, đối đãi hiếu thảo, giàu lòng tôn kính, thương yêu mẹ chồng như mẹ đẻ của mình vậy để rồi khi bà mất đi vẫn để lại những lời chắn chối hết mực yêu quý và trân trọng đứa con dâu hiếu thảo: “xanh kia sẽ chẳng phụ con , cũng như con đã chẳng phụ mẹ”. Ya bà muốn nói đến Trương Sinh- đứa con trai duy nhất của bà đang tòng quân đánh trận mai này trở về nhất định sẽ yêu thương, trân trọng người vợ ngoan hiền, ngườii con hiếu thảo này.

Là người vẹn toàn nhưng Vũ Nương lại có số phận bất hạnh, cô bị chính người chồng bao năm chờ đợi son sắc tuổi xuân kia nghi ngờ là vụng chộm, cô đành phải lấy cái chết để minh oan cho bản thân. Anh chồng ít học lại đa nghi lắm điều kia sau khi đi lính trở về quê biết tin mẹ đã mất nhưng không vì thế mà quá đau xót vì thấy đứa con thơ dại khôn lớn trong vòng tay của người vợ hiền. Tuy nhiên tấn bi kịch được dựng nên đầy nghiệt ngã khi Trương Sinh trông con và nghe đứa con thơ dại kể về câu chuyện của” cái bóng” trên vách tường mà người mẹ ngày ngày kể truyện với nó đó là bố của con. Với bản tính hay ghen, lại ít học nên anh càng thiếu suy nghĩ, anh nghi ngờ vợ mình đã bị hoen ố mà không có một lời giải thích rõ ràng nào khiến Vũ Nương phải lấy cái chết ra để minh oan cho sự trong trắng, đức hạnh của mình.

 Qua“Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ, người đọc phần nào hiểu thêm về hoàn cảnh của người phụ nữ Việt Nam xưa giai đoạn lịch sử cuối thế kỷ 16, lúc “chế độ nam quyền “ được đẩy lên cao độ, thân phận của người phụ nữ trong trắng, đức hạnh cũng vì thế mà bị đầy đọa, vùi dập. Nhân vật Vũ Nương được tác giả xây dựng hình tượng trung tâm đại diện cho số phận “trôi nổi” của người phụ nữ. Qua đây tác giả cũng thể hiện “quan điểm nhân sinh” sâu sắc của mình trước một xã hội bình yên, công bằng giứa người với người.

Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương
2.3 (46.67%) 3 đánh giá
Loading...